Lê Tùng Sơn

Học viện Tài Chính ♥

Học viên Success with Big4 – Khóa 3
Pass: Tax & Audit Deloitte

Hai năm đầu tiên, mải mê theo đuổi những điều trên trời khác nhau nên điểm GPA của mình rất thấp. Cho đến năm thứ 3 khi trở về với hiện tại và ý thức được khả năng thất nghiệp trong năm tới lúc đó mới chịu chú tâm, GPA cũng chỉ cải thiện được về mức trung bình (trả giá sau này là mình không thể nộp vào EY vì GPA quá thấp). Tóm lại là từ khi mình có ý thức được sẽ nộp đơn vào big4 cho đến khi mình xác định vì sao mình muốn làm ở vị trí hiện tại kéo dài khoảng 4 năm :D.
Mình tham gia vào “Làng lá” (Iface) khi bắt đầu mùa internship của big4. Ban đầu mục đích chính là để chuẩn bị cho tất cả các vòng vì dù thông tin có đa chiều thế nào thì mình cũng hơi bì bõm về quá trình tuyển dụng của big4. Bên cạnh đó thì mình không hề tự tin với kiến thức của mình nên mình cần các anh chị, bạn bè giúp đỡ nhiều. Thời gian đi học ở Iface mình cũng bị choáng nhiều vì nhiều nhân vật từ các trường khác nhau (bây giờ trở thành bạn bè cùng lứa trong firm, ngành) có kiến thức và kĩ năng rất chắc và cũng choáng vì cũng có nhiều người có tính cách độc đáo (khóa vừa rồi có những bạn từ trường kĩ thuật, mình cũng học theo được nhiều từ lối suy nghĩ của bạn ấy). Nhưng môi trường ở Iface là chỗ để thử nghiệm những gì mình có trước khi đưa thân đi vào vòng tuyển dụng thật sự.

Kỳ internship căng thẳng bao nhiêu thì tụ tập với lứa 2015 ở Iface cũng là cách giải tỏa tâm lý, chia sẻ kinh nghiệm với nhau. Mình còn nhớ trước khi đi phỏng vấn Deloitte mình còn nghe bạn vừa đi phỏng vấn KPMG chia sẻ. Đặc biệt là chuyện của bản thân các anh chị đã đi qua. Mình không nghĩ là có tips hay là mẹo gì nhưng chính kinh nghiệm của người đi trước lại là cái để lớp đi sau chuẩn bị. Nhiều khi xem các bạn “bị” phỏng vấn thử thì bọn mình đứng ngoài cười nhưng về nhà nghĩ lại rơi vào mình thì có lẽ cũng không hơn bạn bị chọn mẫu kia. Thời gian giao lưu nhiều nhất với các bạn ở đây mình học được từ các bạn về kĩ năng trong khi phỏng vấn, sự tự tin và những suy nghĩ độc đáo, mới lạ. Ngoài trao đổi về chuyên môn thì bọn mình cũng tranh thủ trao đổi tâm sự cá nhân. Thời gian học tuy hơi căng nhưng bọn mình được củng cố lại kiến thức đã được học ở trường để chuẩn bị cho các bài test, các bạn cũng giúp đỡ nhiều, ngủ lại nhà nhau(^_^), làm bài với nhau.
Ngoại trừ EY, mình đều nộp cả 3 firm còn lại trong đó có cả bộ phận tư vấn và kiểm toán của Pwc và Deloitte. (Do ý thức được điểm GPA không cao nên mình cũng không nộp hồ sơ EY để tránh khỏi phải nhận thank you letter như bên KPMG. Còn mỗi PwC thì cũng lịch sự hơn một tí là cho đi test rồi cắt đứt liên lạc thay vì gửi thank you letter.)
Vì bị loại hết ở các big còn lại nên mình chỉ biết kể chuyện ở Deloitte. Sau khi qua vòng test thì Deloitte cho phỏng vấn. Bên kiểm toán thì cho phỏng vấn nhóm và cá nhân ngay một buổi nên thêm lo lắng. Mà đi phỏng vấn toàn gặp bạn bè trong làng nên cũng đỡ bỡ ngỡ. Sau khi bị hỏi vài câu về thông tư 228, các anh lại xoay xoay chuyện quan hệ với khách hàng, cả nhóm thảo luận và cũng chẳng đi đến được đáp án nào. Bước ra phòng thi vào phòng chờ, mấy đứa lại tiếp nhau vào phỏng vấn cá nhân. Phỏng vấn cá nhân thì mình có hỏi quanh về mảng bank và trình bày nguyện vọng muốn làm mảng đó. Thế là anh Manager thấy mình manh động quá bảo: “ok anh sẽ nhận em về đội của anh”. Lúc đó mình nghĩ “chết rồi, người ta nói có là vì người ta muốn không”. Rồi nhận ra là vào đó mình cười không còn giữ ý tứ gì, bao nhiêu cái hay cái đẹp muốn trình bày thì quên sạch, anh chị hỏi gì cứ khai hết. Ra về hơi thất vọng vì bị hớ nhưng tâm lý thoải mái vì ít nhất là cũng chưa nói cái gì ngớ ngẩn. Bài học là: phỏng vấn càng căng thẳng càng dễ giữ bản thân, tránh há miệng mắc quai.
Ngày hôm sau mình đi phỏng vấn nhóm bên Thuế. Mình cũng ít ít tự tin vì cũng vừa phỏng vấn bên kiểm toán xong nhưng vào phòng lại là chuyện khác. Bao nhiêu ứng viên đi Tây đi Tàu về, gái trai rạng ngời, GPA cao vút. Tiếng Nhật tiếng Hàn như phim (mà các nhóm khách hàng chiến lược lại toàn Hàn, Nhật với Trung) trong khi mình tiếng Việt nói còn không rõ. Tệ hơn, sau khi thảo luận xong đến trình bày, thế nào mà các bạn tranh hết phần của mình, mình chẳng còn gì để nói, anh manager lại phải chỉ cho bọn mình mấy ý còn thiếu!!! Thế là qua vòng phỏng vấn nhóm. Hai ngày sau, đến phòng vấn cá nhân. Thú thực cảm giác phỏng vấn cá nhân trước kia thoải mái tự tin thế nào thì bây giờ hồi hộp lo lắng thế đấy. Lần này là anh partner phỏng vấn, và câu hỏi chủ yếu cho mình xoay quanh: Tóm lại apply vào 2 bộ phận, em muốn làm cái gì. Quay lại với nguồn gốc của mọi câu chuyện thì mình trình bày thật thà về ngành học, sở thích cá nhân, những nền tảng xung quanh và những chia sẻ về công việc của các anh chị ở iface, mình bảo là muốn làm ở Thuế.
Tầm một tháng sau, mình chia tay bạn gái cũ và chính thức trở thành thực tập sinh ở bộ phận Thuế. Trong lúc các bạn cười vì mình suốt ngày ở văn phòng (thậm chí cả mẹ mình còn vài lần hỏi: “thấy các bạn Kiểm toán đi Đông đi Tây có thấy hối hận không”) mình đi khách hàng trong Hà Nội là chính, một vài tuần đi các tỉnh miền Bắc. Sau ba tháng mình thấy có mấy cái thú vị là: đọc văn bản, draft thư trả lời khách hàng, mấy tuần cuối đi Hải Phòng một mình (mặc dù đi làm việc lặt vặt), và thỉnh thoảng anh manager trên kia lại xách đi khách hàng hoặc cho sang cục Thuế để đỡ stress khi ở văn phòng. Chưa kể nhậu nhẹt party, đá bóng đá banh.
Hậu internship:
Chuyện của mình có hơi khác biệt so với mấy anh audit kia, mình cũng chưa từng hình dung ra việc mình làm ở bộ phận Thuế vì khi vào đại học mình nghĩ sẽ làm kiểm toán. Mọi chuyện nó biến chuyển chỉ trong mấy tháng và mình nhớ hôm phỏng vấn cá nhân mình cứ lải nhải hai từ “possibility and opportunity” với chị giám đốc nhân sự cho đến khi không còn cái gì để nói nên mình có cảm giác các bạn cứ đi gõ cửa thì người ta sẽ mở cửa. Miễn các bạn biết mình thích cái gì và có định hướng rõ ràng.
Hiện mình đang ngồi ở nhà chải chuốt chờ chính thức đi làm, bắt đầu training, vào mùa và lại chào đón mùa internship mới. Ở đây có mình và bạn Hoàng Tiến Đạt bên audit Deloitte cũng trông chờ các bạn intern xinh đẹp không kém cô Dung.