Kinh nghiệm thi Big4 – Nguyễn Thanh Tùng

Kinh nghiệm thi Big4 – Nguyễn Thanh Tùng
Đại học Mở Hà Nội
Pass: KPMG

Không có điều kiện tiếp xúc với những thông tin, cơ hôi việc làm tốt hay những buổi hội thảo định hướng nghề nghiệp hay, việc được nghe những chia sẻ, được giúp đỡ và truyền lửa từ các anh chị, các bậc tiền bối đi trước trong trường giống như các bạn sinh viên khác ở các trường ĐH nổi tiếng như RMIT, FTU, NEU, AOF,… hoàn toàn là một điều gí đó thật xa xỉ đối với tôi, một sinh viên đến từ khoa Tài chính – Ngân hàng, Viện ĐH Mở Hà Nội. Cảm giác mặc cảm, tự ti cứ ập đến mỗi khi tôi nói ra tên trường của mình, trong khi nhiều bạn bè của tôi cứ lần lượt tự hào nói về những ngôi trường ĐH danh tiếng của họ… Cảm giác này dường như vẫn còn đó, khi tôi mới vào ĐH năm 1, cũng là lần đầu tôi gặp lại giáo viên chủ nhiệm cấp 2 sau nhiều năm không gặp. Ánh mắt lạc quan và hy vọng của cô dường như vẫn còn đó, khi cô hỏi tôi: “Bây giờ con đang học trường nào rồi hả Tùng?”. Và đúng như tôi đã nghĩ, câu trả lời của tôi dường như làm cho đôi mắt đó của cô giáo thoáng buồn và thất vọng… Hai năm sau, GPA của tôi qua 2 năm chỉ đatk trên 7 phẩy. Việc phải đến trường mỗi ngày và học những thứ mình không thích rồi lại đi về đã trở lên thật nhàm chán và vô vị. Tôi vẫn thầm ước giá mà thời gian có thể quay trở lại để mình có thể sửa lại khoảng thời gian đã bỏ phí thời học sinh. Những suy nghĩ kiểu như thế này vẫn luôn ẩn hiện trong đầu tôi: “Sinh viên trường Mở, điểm phẩy thì thấp quá…chắc tốt nghiệp loại khá là may rồi. Cơ hội tốt sẽ chả bao giờ dành cho những người như mày đâu Tùng ạ…”

Cho đến một hôm, tôi vô tình thấy những giọt nước mắt lắn trên má bà tôi, ba lo cho tương lai tối tăm của tôi mà cứ thế khóc… Tôi đã thấy rất buồn và cảm giác bất tài hiện lên lúc ấy thật là khó tả. Tối hôm đó, tôi vô tình xem được một bộ phim với ý nghĩa đại loại như là “Never give up” và “Nothing is impossible”. Thật may mắn là những thứ tưởng chừng như “mơ mộng” và “không thực tế” ấy lại thật sự có tác dụng làm tôi suy nghĩ lại về cuộc đời mình. Tôi dần nhớ lại về những kỉ niệm hồi bé, về những giấc mơ đầu tiền của minh, và cả những giấc mơ của bà ngoại tôi – người bà đã nuôi nấng và chăm sóc tối từ khi tôi sinh ra, bà mong tôi thành đạt và khỏe mạnh. Tôi cũng không nhớ chính xác từ khi nào mà mình lại có được mộ nguồn sức mạnh to lớn đến thế. Chính sức mạnh của suy nghĩ “Cứ đi rồi sẽ tới” đã giúp tôi bước những bước chân đầu tiên và bắt đầu hành trình leo lên một ngọn núi quá cao so với khả năng của tôi. Có lẽ tôi sẽ không bao giờ chinh phục được nó, nhưng tôi vẫn cứ bước lên phái trước một cách ngu ngốc và không suy nghĩ. Nguồn sức mạnh ấy đã tiếp cho tôi sức mạnh để ngồi thâu đêm suốt sáng như một tay cày game online chuyên nghiệp và công ty có thể giúp tôi phát triển nhanh chóng và có cơ hội “trở thành đứa cháu trai thành đạt trong mắt bà tôi”. Tôi cũng không nhớ chính xác mình đã loay hoay bao nhiêu đêm và tìm đến khái niệm “Big Four” như thế nào, nhưng vào một buổi sáng của cuối năm học thứ 2, tôi đã biết rằng: “Một ngày nào đó, mình sẽ làm việc ở Big Four”.

Nghe có vẻ như không được bình thường và thực tế cho lắm, kho một sinh viên GPA thấp tại 1 trường ĐH “trong top từ dưới lên” như tôi lại vẫn cứ giữ cái suy nghĩ ấy. Nhưng đến bây giờ tôi vẫn không hiểu sao mình lại có thể bàng quan về cái độ “impossible” của bản thân như thế. Một lần nữa, tôi lại ôm lấy cái laptop và bắt đầu tìm hiểu về Big Four với anh bạn thân Google của tôi. Sau khoảng thời gian tìm hiểu đó, tôi bắt đầu lên kế hoạch apply vào KPMG và PwC vì tôi thấy hai hãng kiểm toán này hoàn toàn phù hợp với con người của mình…

Tôi lại tiếp tục làm cú đêm với một bản kế hoạch chi tiết gồm nhiều mục tiêu nhỏ để có thể đủ điều kiện qua vòng hồ sơ. Vấn đề lớn nhất của tôi khi đó là GPA, rồi đến cả những kỹ năng và khả năng khác nữa. Tôi vẫn biết dù có cải thiện được tất cả những cái đó, thì chắc gì mình đã qua được vòng hồ sơ khi mà có bao nhiêu bạn sinh viên khác ở các trường giỏi cúng sẽ apply giống mình. Nhưng thật may là tôi vẫn cứ tiến hành theo kế hoạch của mình mà không suy nghĩ thêm nữa

Năm thứ 3 và thứ 4 của tôi trôi qua thật nhanh và cũng thật là kỳ diệu. Cũng có lẽ là tôi đã quá may mắn bởi những nỗ lực của tôi đã được đến đáp khi mà GPA của tôi đã được nâng lên. Để có thể nâng cao sự tự tin của bản thân và cả những kỹ năng còn thiếu của mình, tôi đã tham gia khá nhiều hoạt động, có những khoảng thời gian “lăn lộn” cả ngày lẫn tối và thi thoảng là trong đêm, hết tuần nọ sang tuần kia. Có những lúc gia đình tôi còn tưởng tôi nói dối để đi chơi với bạn bè, có những khi họ đã sợ tôi đang hư hỏng, chơi bời, lêu lổng,… Nhiều lúc mệt mỏi cả về tinh thần và sức khỏe, kết quả thì chưa thấy gì khả quan, tôi đã định buông xuôi tất cả. Nhưng cứ mỗi lần vấp ngã, tôi lại tự hỏi: “Điều gì đã làm mày chịu đựng những vất vả, khó khăn và tiếp tục bước đi tới giờ phút này?” Cứ như thế, tôi lại tự mình trả lời với bản thân: “Không thể dừng lại được nữa. Hãy cứ bước tiếp đi…”

Khoảng thời gian hơn một năm cứ thế trôi qua, tôi đã quen được rất nhiều bạn đến từ nhiều trường khác nhau (tôi quen khá nhiều bạn FTU), đã có được những trải nghiệm và những khoảng thời gian ý nghĩa tại Hanoikids, U.S. Embassy, Eximbank, hay cả những cuộc thi đã giúp tôi trưởng thành hơn rất nhiều như Olympic English ở trường, Front The Most tại FTU, Project Copetition của AIESEC hay Finance Contest của FTMS Global. Hầu như tất cả những hoạt động và giải thưởng của tôi đều lần lượt xuất hiện trong vòng năm 3 và năm 4, GPA của tôi cũng cao dần lên đáng kể. Có lẽ chính điều này đã để lại một ấn tượng tốt về tôi trong mắt các nhà tuyển dụng về sự phát triển của bản thân, cho dù điểm xuất phát của tôi là thấp. Nhưng quan trọng hơn cả là những gì tôi đã học hỏi được từ những đêm thức trắng làm projects, những buổi tối bận bịu họp hành sau giờ học, từ các bạn và từ các anh chị nơi tôi đã làm việc. Những kinh nghiệm quý báu ấy đã giúp tôi hình thành một phong cách làm việc mà tôi nghĩ rằng nó phù hợp với môi trường làm việc quốc tế. Để rồi tôi có thể một lần nữa thể hiện những gì mình có tại kỳ thi Internship của KPMG và PwC vào tháng 12 năm 2012.

Nhờ luyện tập trước các dạng test trên mạng cũng như luyện viết essay mà tôi đã không gặp nhiều khó khăn khi làm test của PwC. Vào đến vòng Group 12 người, tôi cũng đã rất bất ngờ khi một mình tôi được gọi tiếp vòng Final – một điều mà tôi chưa bao giờ dám nghĩ tới, khi mà các bạn xung quanh tôi đều là những sinh viên giỏi đến từ các trường giỏi, và có có cả các anh chị du học sinh từ Anh và Úc về nữa. Hôm đó vòng Group tôi đã khá thoải mái trong việc thể hiện được nhiều kỹ năng mà tôi đã tích lũy được trong khoảng thời gian hoạt động và làm việc.
Tâm lý thoải mái ung dung và tự nhiên ấy có được cũng phần lớn sau những buổi phỏng vấn thử tại lớp học “Success with Big4”, khi mà tôi đã được nghe những lời nhận xét bổ ích của anh Trung và chị Nga.
Chính điều này đã giúp tôi rất nhiều trong việc có được một sự tự tin cần thiết khi bước chân vào vòng thi khó khăn tại PwC và KPMG.

“No pain, no gain”. Điều không may đầu tiên đã xảy đến với tôi khi mà cuộc phỏng vấn cuối cùng tại PwC lại không như tôi mong đợi. Có lẽ tôi đã đặt quá nhiều kỳ vọng vào cuộc phỏng vấn ngày hôm đó và chính điều này đã làm tôi mất bình tĩnh và thiếu tỉnh táo khi trả lời phỏng vấn, tôi đã không còn là chính tôi. Nhưng đến phút cuối, biết được các bạn mà mình quen trong quá trình apply và PwC lần lượt nhận được tin mừng, tôi đã thực sự rất buồn và gần như tạm thời mất hết niềm tin vào bản thân. Đã mất khoảng 2 – 3 ngày để tôi có thể bình tĩnh lại và nhận ra rằng: được vào final interview của PwC và KPMG đã là một điều vượt xa mong đợi và chưa hề có trong suy nghĩ của tôi khi bắt đầu apply. Tôi đã định sẽ tiếp tục apply vào đợt Fresh và xác định là mình sẽ fail tiếp. Có lẽ tôi sẽ apply vào một chỗ nào đó làm việc tạm thời rồi lại apply lại. Một ngày nào đó, tôi sẽ vào được Big4. Sau đó, tôi đã đến buổi phỏng vẫn cuối cùng tại KPMG với một tâm lý nhẹ nhõm và thoải mái, vì tôi đã xác định “mình sẽ trượt” và tôi muốn được học hỏi thật nhiều để chuẩn bị cho lần sau. Trong suốt 25 phút phỏng vấn, tôi đã trả lười những câu hỏi thật thoải mái và được là chính mình. Tôi vẫn giữ vững thái độ bình thản đó và vui vẻ chào người phỏng vấn cho tới khi ra tới của thang máy, lúc này tôi biết, thật sự là tôi rất muốn được làm việc ở đây. Hồi đó tôi đã phải chờ đợi kết quả rất lâu. Lâu đến nỗi mà các bạn trúng tuyển các Big khác đều đã nhộn nhịp đi ký offer, còn tôi vẫn hàng ngày ôm lấy cái laptop F5 liên tục cái hòm mail và ôm luôn cả điện thoại, không dám tắt chuông vì sợ nhỡ đâu các chị HR gọi mà không gặp được tôi…Nó còn lâu đến mức tôi đã xác định mình trượt thật rồi. Cũng không nên buồn nữa vì từ đầu tôi đã không nghĩ mình có thể vào được Big4 nhanh như thế. Với suy nghĩ “Không bỏ tất cả trứng vào một rổ”, tôi đã tiếp tục apply vào bộ phận Security Services ở HSBC Lý Thường Kiệt và Treasury của ngân hàng VIB. Tâm trạng sau đó còn tồi tệ hơn tôi đã nghĩ, khi mà 1 lúc lại phải chờ đợi đến 3 tin, không biết là mình sẽ đi đâu về đâu trong khoảng thời gian vài tháng tới không đến trường nữa. Thứ 6, đã có 4 người mà tôi quen nhận được điện thoại từ KPMG. Cả ngày hôm đó, tôi đã đợi mãi. Và cuối cùng, sự im lặng từ KPMG đã thật sự khiến tôi rất buồn ngay cả khi tôi đã chuẩn bị trước về tâm lý. “Bạn sẽ không bao giờ biết được mình có thể làm được cho đến khi bạn thực sự làm được điều đó”. May mắn đã mỉm cười với tôi vào sáng thứ 2 tuần sau, khi tôi đang ngồi nghe nhạc sến và buồn thiu thì bỗng nhiên có điện thoại gọi đến. Tôi đã nghe máy và đã không biết phải nói gì khi nhận được tin vui từ KPMG. Tôi đã không biết phải làm gì, ngồi đờ đẫn ra 1 lúc cho đến khi hét lên như thằng dở hơi, rồi gọi điện cho những người thân của tôi. Ngay buổi chiều hôm ấy, tôi nhận được offer từ HSBC và 2 ngày sau là VIB. Lần đầu trong đời, tôi đã hiểu được ý nghĩa câu nói của cô Dung: “Chúng ta đang thi tuyển và ai cũng mong muốn có được 1 việc làm tốt khi chuẩn bị ra trường. Rõ ràng, sẽ cần phải nỗ lực rất nhiều để Big4 hay bất kỳ nơi nào khác chọn bạn khi mà có quá nhiều hồ sơ đăng ký mà số lượng offer của mỗi công ty thì có hạn; thậm chí không muốn nói là quá ít so với số sinh viên chuẩn bị ra trường trong nước và cả du học sinh nước ngoài về VN mỗi năm. Tuy nhiên, với những nỗ lực và cố gắng không ngừng nghỉ của bản thân, chúng ta hoàn toàn có quyền tự tin vào sự thành công của bản thân sau tất cả những khó khăn ấy. Hãy xem như chính các bạn cũng đang lựa chọn các Big, đang tìm cho mình một môi trường mà bạn sẽ bắt đầu một cuộc đời mới đằng sau cánh cửa đại học kia….

 

Để biết thêm chi tiết về các khóa học chinh phục Big4, ACCA, CFA và các khóa học ngắn hạn khác, vui lòng truy cạp website: http://iface.org.vn hoặc join group Facebook: CHINH PHỤC BIG4_Success with Big4

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *